ĐÁNH CỜ, EM NHÉ!

ĐÁNH CỜ, EM NHÉ!

Anh khẻ hỏi “mình đánh cờ, em nhé?”

Em mỉm cười và thỏ thẻ bên tai:

“Em rất mến yêu những đấng anh tài

Và thích nhất là chơi môn Cờ Tướng!”

***

Vào trận chiến, anh bày ra Sĩ, Tượng

Giờ điểm quân hùng dũng, đẹp làm sao!

Pháo, Mã, Xa xông trận tựa sóng gào

Đòn phối hợp nhiệm mầu như giông bão.

***

Có những lúc anh ra quân tàn bạo

Xa quá hà, Pháo giữa, tấn trung Binh

Mã tiến lên phi nước đại gập gình

Dốc toàn lực, làm đối phương khuynh đảo.

***

Cũng có lúc dùng nội công, chu đáo

Không hung hăng mà chỉ tấn Chốt  ba

Gát Tượng lên giữ vững lấy sơn hà

Bức tường lửa làm đối phương run rẩy.

***

Mỗi bước đi là một đòn giăng bẫy

Chí tang bồng vùng vẫy giữa cuồng phong

Dẫu lằn tên, mũi đạn chẳng nao lòng

Người chiến sĩ oai hùng nơi trận mạc.

***

Anh là lính, tướng quân, nhà mưu lược

Trong tay anh nắm cả đạo hùng binh

Lúc phế quân, khi cần phải hi sinh

Môi mím chặt, hạ nước cờ oanh liệt.

***

Nhiều chiến công và lắm lần oan nghiệt

Vạn tinh binh thua chỉ một Tốt quèn

Để đêm dài ru giấc ngủ không yên

Tiếc nuối mãi cho một lần sơ sẩy.

***

Anh vẫn bảo: cuộc cờ là thế đấy

Như cuộc đời mà ta phài trải qua

Thắng rồi thua, hưng thịnh lại phong ba

Tưởng chết mất mà có khi sống lại.

***

Cờ dạy ta chí tang bồng hồ hải

Và cuộc đời biến đổi tựa bể dâu

Xóa cuộc nầy đi, làm lại từ đầu

Tướng còn đó, vẫn còn tranh đấu mãi!

Lê Trần

Here is the attachments of this Post
This entry was posted in câu chuyện Story, TOM TRAN Column, Việt Vietnamese. Bookmark the permalink.

Leave a Reply