CHUYỆN MỘT LINH MỤC

Đây là câu chuyện linh mục gỉa vờ đi bán vé số, ăn xin và lượm rác với các em nhỏ để biết thân phận của các em như thế nào và tìm cách cải thiện đời sống của các em

Linh mục kể:

Tôi bừng tỉnh và như quên đi cái hôi thối, tôi lao vào trong đống rác như bao đứa trẻ khác. Khoảng hơn hai tiếng, chúng tôi đã “quần nát” cái đống rác. Tôi lượm cũng gần đầy cái bao bố.

Thế là tôi đã lẽo đẽo theo các em để bán vé số và ăn xin trên các đường phố Sài Gòn được hai ngày! Không biết bao nhiêu lần giở khóc giở cười. Có lẽ giờ này nếu bạn bè hay gia đình có gặp tôi thì họ cũng không thể nào nhận ra được. Tôi đã biến thành một người nghèo nàn, đen đủi, đơ dáy và hôi hám như những mảnh đời bất hạnh lê lết hết từ quán ăn này đến quán ăn khác.

Để được theo các em đi ăn xin và bán vé số không phải là dễ. Tôi đã phải lân la làm quen và giúp các em rất nhiều, tôi đã lấy được niềm tin của các em và gia đình các em. Tôi đã ăn và ở chung với họ. Tôi đã cho họ thấy được tôi thực sự muốn sống cảnh màn trời chiếu đất với họ để có thể hiểu và cảm thông nỗi khổ của họ!

Tối hôm nay là tối cuối cùng tôi theo các em, như dự tính ban đầu, hôm nay tôi sẽ không ngủ trong các ngôi nhà bằng giấy, trong thế giới của kẻ chết, mà tôi đã chia sẻ ở trên (Bài “Tôi Đến Thăm Em”) nhưng tôi sẽ theo một nhóm trẻ mồ côi lang thang về ngủ ở khách sạn “ngàn sao” toạ lạc dưới chân cầu Chữ Y bên Khánh Hội. Chiều hôm đó tôi đã được phép theo nhóm trẻ mồ côi lang thang. Dẫu tôi cũng đã biết các em từ trước qua hai ngày đi bán vé số và ăn xin, tuy nhiên trước khi tôi đi cụ trưởng làng dặn tôi:

– Cháu cẩn thận nhé, tụi nó không có hiền giống như tụi nhỏ bên này đâu!

Khoảng 3 giờ chiều, tôi hoà nhập với các em tại công viên bên cạnh Nhà Thờ Đức Bà. Tôi nhập ngay vào với bọn nó một cách dễ dàng. Bọn trẻ đang bàn kế hoạch cho tối hôm nay, chúng quyết định sẽ không đi ăn xin nữa mà sẽ đi lượm ống lon, và ve chai tại đống rác bên quận 4. Nghe chúng nói đến đó tôi đã rùng mình run sợ, tôi thật sự sợ cái mùi hôi thối bốc lên từ rác, nhất là tim tôi thì yếu, không biết có thể sống nổi không. Tôi ngước lên nhìn tượng Mẹ trước nhà thờ đọc một kinh Kính Mừng xin mẹ cầu bầu cùng Chúa cho con..

Trong bóng đêm, cảnh đống rác thật hãi hùng, cao như dãy núi. Tiếng người cười nói, tiếng cãi nhau, tiếng chửi rủa hoà lẫn vào nhau, cả hàng trăm người cứ như là những bóng ma di động. Mùi hôi thối nồng nặc, tôi rùng mình run sợ. Lại đọc thêm một kinh Kính Mừng.

Thấy tôi tỏ vẻ ngần ngại, con bé đứng cạnh tôi thét lên:

– Nhảy vô đi cha nội, đứng đó là đói, lấy gì ăn.!

Tôi bừng tỉnh và như quên đi cái hôi thối, tôi lao vào trong đống rác như bao đứa trẻ khác. Khoảng hơn hai tiếng, chúng tôi đã “quần nát” cái đống rác. Tôi lượm cũng gần đầy cái bao bố.

Bọn trẻ đã tập họp lại với nhau và bắt đầu khoe những thứ mà chúng đã lượm được. Ngoài những cái bọc nylông thông thường, có đứa khoe lượm được cái chân gà, hay một món đồ ăn được gói kỹ. Bỗng dưng có con bé khoảng 10 tuổi la to:

– Hôm nay nhà tao không phải đói rồi.!

Nói xong nó lôi trong cái bao của nó ra một cái đầu chó! Tôi đứng đó mà nước mắt tuôn trào, cứ như là trong mơ. Đến phiên tôi, tôi không kể gì mà chỉ đưa cho thằng bé “trưởng nhóm” cái bao bố và nói là cho hết tụi nó.

Em vẫn cười tươi bên… rác

Chắc cũng khoảng nửa đêm, khi chúng tôi trở lại chân cầu chữ Y bên Khánh Hội. Các em chắc mệt mỏi, lăn ra ngủ ngay. Riêng tôi không biết vì quá mệt mỏi hay là quá xúc động không tài nào ngủ được. Tôi cứ nằm nhìn trăng chiếu xuyên qua các khe hở của thành cầu. Trăng đêm nay sáng quá, nhưng đời các em thì thật tối! Đêm nay là đêm đầu tiên trong đời tôi hiểu được ý nghĩa của “màn trời chiếu đất”. Tôi trằn trọc, nước mắt cũng không còn để mà rơi. Tôi muốn thét lên, thét lên thật to, nhưng lại dằn lòng đau xót.

Sáng hôm sau, tôi thật sự mỏi mệt và kiệt sức. Tôi đứng dậy, lê từng bước nặng nhọc ra khỏi gầm cầu, đón taxi để quay về Khách Sạn, nhưng không một chiếc nào ngừng. Nỗi mệt mỏi và đau nhức trong thể xác tôi, không tài nào so sánh với nỗi đau tinh thần, nước mắt tôi cứ tuôn trào. Nếu như mọi khi, tôi ăn mặc lịch sự thì Taxi đã nối dài thành hàng để chào mời tôi rồi, nhưng hôm nay tôi tiều tụy và nghèo nàn. Cũng chẳng trách gì được những anh lái Taxi, vì họ cũng làm thuê cả mà. Cuối cùng tôi cũng đã thuyết phục được một cụ già chạy Honda ôm chở tôi về.

Honda dừng trước cửa khách sạn, tôi vừa bước xuống đã bị anh bảo vệ xua đuổi, nhưng khi nhận ra tôi là khách quen, anh ta cười bẽn lẽn và xin lỗi. Cụ già đứng ngoài chờ tôi vào Khách Sạn lấy tiền. Tôi đến bàn tiếp tân, xin chìa khoá phòng 205. Cô tiếp tân mọi ngày niềm nở với tôi lắm, bỗng dưng hôm nay cáu gắt lạ thường, cô nói và liếc nhìn tôi thật khó chịu:

– Ông tìm ai! Chủ nhân phòng 205 đi ra ngoài rồi!!

Tôi giở chiếc mũ lụp xụp ra, mùi hôi bốc lên, và mỉm cười nói với cô bé:

– Thưa cô, tôi là chủ nhân của căn phòng 205 đây!!

Cô nhìn tôi, tí nữa thì té lăn ra khỏi ghế, cô đứng bật giậy và hỏi tôi:

-Anh Thông, anh có sao không? Bị cướp giật à?

Tôi nói cho cô biết tôi không sao, chỉ mệt mỏi và muốn lên phòng nghỉ. Cô cầm chìa khoá phòng và còn dẫn tôi lên đến tận cửa… Tôi nhờ cô lấy 50 ngàn trả cho cụ già chạy xe ôm. Tôi lao vào phòng cởi quần áo và lăn ra ngủ! Một giấc ngủ bình yên và hạnh phúc!

Lạy Chúa, không có khoảng cách nào lớn hơn giữa lòng người với người, giữa các con tim của nhân loại. Cái hố sâu ngăn cách giữa giàu sang và nghèo đói đã làm cho lòng người chai đá, làm cho con tim họ dửng dưng trước những đau khổ và bất hạnh của người khác. Xin Chúa hãy thay thế quả tim bằng đá khô cằn của chúng con bằng quả tim bằng da bằng thịt, trái tim với những vòng chảy không ngừng của những giọt máu yêu thương. Xin cho chúng con biết chia sẻ với anh em những ân huệ chúng con lãnh nhận từ Chúa, Amen.

LM Martino Nguyễn Bá Thông –

Posted in TOM TRAN Column | Leave a comment

LÁ THƯ C.E.O – 2

HẠNH PHÚC LÀ GÌ?

Bạn thân mến,

Tôi vẫn hằng cầu mong tất cả anh em trong Hội Cờ Tướng chúng ta đều hạnh phúc. Bởi vì ai cũng nhận thấy rằng một kỳ thủ thỏa nguyện, an bình, vui vẻ thường đạt đến đỉnh cao kỳ nghệ và gặt hái thành công trong những lần tham dự Giải. Hạnh Phúc là gì?

Một đệ tử trẻ đến hỏi thiền sư Wonsa: Thưa thầy, nhiều người vẫn thường nói đến hạnh phúc, nhưng thực sự hạnh phúc là gì?

Thiền sư Wonsa đáp: Khi con nghèo, có người không rời bỏ con, đó là hạnh phúc. Khi con lạnh, có người ôm lấy để sưởi ấm cho con, đó là hạnh phúc. Khi con khóc, có người an ủi vỗ về, đó là hạnh phúc. Khi con già, vẫn có người bầu bạn với con, đó là hạnh phúc. Khi con làm điều sai quấy, có người bao dung tha thứ cho con, đó là hạnh phúc. Khi con mệt, có người lo lắng chăm sóc con, đó là hạnh phúc.

Ngày 20 tháng 3 hằng năm được công nhận là “Ngày Quốc Tế Hạnh Phúc”. Nhân loại hi vọng dùng ngày hôm đó để biểu dương đời sống cao đẹp, vui vẻ, hài lòng cho mọi người trên hoàn vũ. Thế nhưng, với dân số 7 tỉ, có bao nhiêu người tự nhận mình đang thụ hưởng hạnh phúc thật sự? Đôi khi con người mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc, để rồi có lúc chợt nhận ra rằng hạnh phúc đang ở bên cạnh mình mà bấy lâu vẫn không nhặt lên, thêm vào hành trang đời sống. Nhạc sĩ Lam Phương từng viết trong một bài ca rằng “Hạnh phúc không xa tầm tay”.

Các nhà tâm lý  đưa ra 7 lời khuyên để tìm đến hạnh phúc như sau:

-Suy nghĩ ít lại, cảm nhận nhiều hơn

-Bớt đi khó chịu, mỉm cười nhiều hơn

-Nói ít lại, lắng nghe nhiều hơn

-Soi mói ít lại, hành động nhiều hơn

-Phán xét ít lại, chấp nhận nhiều hơn

-Phàn nàn ít lại, trân trọng nhiều hơn

-Sợ hãi ít lại, yêu thương nhiều hơn.

Cầu chúc Bạn luôn thụ hưởng hạnh phúc và mang niềm vui đến cho mọi người xung quanh.

Tom Tran

4 March 2017

Posted in TOM TRAN Column | Leave a comment

CHIẾC VA-LI CỦA TÔI

Một đêm trong mơ tôi thấy mình đối diện với Thượng Đế. Ngài phán cùng tôi rằng: -Nầy con, đã đến lúc phải đi rồi. Ta đã chuẩn bị va-li cho con đó.

Tôi ngạc nhiên trả lời: -Thưa Chúa, sao mau vậy? Con có nhiều dự định phải làm.

Nhưng Ngài phán: -Rất tiếc, đã đến giờ rồi, con ạ.

Tôi nhìn chiếc va-li và hỏi: -Chúa ơi, trong va-li đó có những thứ gì vậy?

Ngài trả lời: -Những gì thuộc về con.

-Những gì thuộc về con? Vậy chắc là quần áo, tiền bạc, đồng hồ…?

-Những thứ đó nào thuộc về con đâu. Chúng là của trần gian.

-Vậy chắc là những tài năng và trí tuệ mà con có được?

-Các điều ấy cũng không phải của con, mà là do đặc ân mà con có.

-Thế thì phải chăng là gia đình, vợ con, bằng hữu?

-Họ đâu phải của con. Họ thuộc về trái tim của con thôi.

-Vậy hẳn để chứa đựng thân xác của con chăng?

-Thân xác không bao giờ là của con. Nó thuộc về cát bụi.

-À, thế thì con biết rồi. Va-li để chứa linh hồn của con.

-Không, linh hồn của con thuộc về Ta.

Tôi bỗng sợ hãi, xin cho được mở va-li ra. Và chỉ thấy trống trơn. Hai dòng lệ chảy dài trên má. Tôi hỏi Ngài: -Con chẳng có gì sao?

Bấy giờ Ngài ôn tồn đáp: -Phải đó. Chỉ thời gian ngắn ngủi mà con sống trên trần thế là thuộc về con.

Tôi choàng mình tỉnh giấc mới hay rằng khi ra đi tôi sẽ không mang một thứ gì theo được. Tôi phải sống bây giờ. Tôi phải sống xứng đáng với thời gian Ngài cho phép tồn tại trên đất. Tôi phải biết sống hạnh phúc. Và mang hạnh phúc đến cho anh chị em xung quanh tôi. Bởi vì tất cả những gì tôi tranh đấu để có được sẽ ở lại đây một khi tôi vĩnh viễn ra đi.

Posted in TOM TRAN Column | Leave a comment

LÁ THƯ C.E.O – 1

LÁ THƯ C.E.O

Bạn thân mến,

Giải Cờ năm 2017 đánh dấu 9 năm hoạt động của Hội Cờ Tướng Thân Hữu Úc Châu. Đây là niềm tự hào chung của tất cả kỳ thủ yêu Cờ tại Úc. Chúng ta đã đồng hành với nhau suốt một thời gian dài. Và hi vọng sẽ còn tiếp tục nhiều năm tới nữa.

Điều đáng lấy làm hãnh diện chung, đó là không phải chỉ tổ chức sinh hoạt hay thi đấu Cờ Tướng, mà chúng ta còn chung vai sát cánh trong niềm vui chia xẻ miếng cơm manh áo với những người khốn khổ qua các sinh hoạt từ thiện. 146 Thương Phế Binh, 37 Học Sinh Nghèo, 18 Trẻ Mồ Côi, 260 người Khiếm Thị đã và đang nhận được sự giúp đỡ hằng năm bởi tấm lòng bao dung của Bạn. Bên cạnh đó còn có những nạn nhân bão lụt, động đất cũng được chia xẻ một phần những đóng góp quý báu của Bạn suốt thời gian qua.

Tất cả những gì chúng ta đã làm muốn nói lên rằng Cờ Tướng không phải chỉ là một môn giải trí tao nhã, thanh lich, mà cũng là một phương tiện để anh em đem tấm lòng bác ái của mình trang trải với tha nhân trong cộng đồng dân tộc.

Xin cảm ơn Bạn. Xin chân thành cảm ơn những ân nhân. Cầu xin ơn trên ban nhiều phước hạnh và sức khỏe dồi dào đến Bạn và gia quyến.

Hẹn gặp nhau và chúc Bạn gặt hái thành công trong Giải Cờ 2017.

Thông Trần

CEO của AFCA

20.2.2017

Posted in TOM TRAN Column | Leave a comment

2017 年全国象棋个人公开赛

一年一度由沃洲墨尔砵,仕宾威市沃洲象棋联谊会举办第九届全国象棋公开赛,即将开鑼。我们欢迎全沃各洲象棋高手,不分男女老少,不分国籍,踴躍报名参赛。

時   間 :12/3/2017 (星期日)与 13/3/2017 (星期一)两天,早上

9:30am 开赛

地    奌:3 Alberts Ave ,Springvale Vic 3171

冠 军 :奬金 $2000.00 沃元 ,奬杯一座

亜 军 :奬金$1000.00 沃元 ,奬杯一座

季 军 :奬金$ 500.00  沃元 ,奬杯一座

殿 军 :奬金$ 200.00  沃元 ,奬杯一座

第五名至第十名 各得奬金 $100.00 沃元 ,奬章一枚

报名费:$20.00 㓇元,午餐,茶水免费供应。

特别待遇 :第二天的赛事,棋手每胜一盘另赏$10.00 元

报名請电话给苏先生 (03)93149554 或 SMS (0413) 329 963

Email :  tomtranaustralia@gmail.com

More information: www.australiafriendshipchess.org

Posted in TOM TRAN Column | Leave a comment

GIẢI CỜ TOÀN QUỐC 2017

HỘI CỜ TƯỚNG THÂN HỮU ÚC CHÂU

Thân mời Bạn ghi danh tham dự

GIẢI CỜ TƯỚNG

TOÀN QUỐC 2017

9.30 sáng Chúa Nhật 12th và Thứ Hai 13 tháng 3, 2017

Tại: Phòng Hội Nhà Thờ, 3 Alberts Ave, Springvale Vic 3171

Giải thưởng: Quán quân: Cup & $2000,

Hạng Nhì: Cup & $1000, Hạng Ba: Cup & $500,

Hạng Tư: Cup & $200, Hạng 5 đến Hạng 10: Huy chương và $100

Lệ phí ghi danh: $20 – Ăn trưa và giải khát miễn phí.

Đặc biệt: Trong ngày thi thứ Hai, mỗi trận thắng thưởng $10

Ghi danh: Phone hoặc SMS 0413 329 963

Email: tomtranaustralia@gmail.com

More information: www.australiafriendshipchess.org

Posted in TOM TRAN Column | Leave a comment

2017 TOURNAMENT – LIST OF PLAYERS

  1. Harvey Nguyen (0452 540907 -P
  2. Truc 0421 972255 -P
  3. Nguyen Trung Hieu 0432 433567 -catbuinghintrungO@gmail.com
  4. Nguyen Van Van
  5. Pham Nguyen Bao
  6. Khanh Nguyen
  7. Tuan Nguyen
  8. Nguyen Ngoc Thach
  9. To Tu Hung
  10. Shun Chih Sun
  11. Trung Nguyen 0470 599158 -ductrungnguyen@hotmail.com
  12. Binh Nguyen
  13. Nguyen Duc Si 0478 668886
  14. Pham Quoc Dung 0478 668886
  15. Tuan Le 0416 661771 -tonyqutpm@yahoo.com.au
  16. Huong Tran
  17. Tang Duong
  18. Tran Bac Hien
  19. Hua Thanh Khai
  20. An Duong
  21. San
  22. Biet Phuong
  23. Nguyen Phuoc Loc
  24. Hoang Duong
  25. Vo Dinh Tao 0452 459997
  26. Pham Ngoc
  27. Alfred Cheung
  28. Liu Qin
  29. Dao Trieu
  30. Kang Y Chai
  31. Duc Dao
  32. Tran Gia Long
  33. Geroge Lo
  34. Ly Thuong Hong
  35. Tran Huu Ngang
  36. Khoa Tran
  37. Ly Huy Vu
  38. Jeremy Zhu
  39. Hoang Le
  40. Lam Quoc Viet
  41. Chang Ming Wu
  42. Le Quang Minh
  43. Henry Cheng
  44. Cam Xuong
  45. La Vinh Khoang
Posted in TOM TRAN Column | Leave a comment

2017 TOURNAMENT – LIST OF SPONSORS

  1. Bank of Queensland Springvale $1000
  2. Mr Nguyen Nhon Duyen $1500
  3. Mr To Tu Hung $300
  4. Mr Phuong Danh $200
  5. Mr Khanh Nguyen $100
  6. Mr Pham Nguyen Bao $200
  7. Mr Binh Nguyen $200
  8. Mr Nguyen Van Van $200
  9. Mr Giang Van $200
  10. Mr Cang -LK Motor Repairs $1000
  11. Mr Tony Le -Leyton Real Estate $1000
  12. Mr Truong Van Loi $300
  13. Mr Peter Yab $250
  14. Mr Thong Tran $300
  15. Mr Phuc Le $200
  16. Mr Hua Kien Xuong – Lien Hung Grocery $1000
  17. Mr Frankie Cheng – Great Wall Insurance $500
  18. Mr Tang Duong $300
  19. Mr Dat Ly $200
  20. Mr Tuan Anh – Phi Phi Restaurant $500
  21. Mr Nguyen Long Thuan – Solicitor, $300
  22. Mr Jeremy Zhu – Apac Notebook, $200
  23. Mr Tran Gia Long – Hiep Phat Supermarket, $300
Posted in TOM TRAN Column | Leave a comment

HÃY THẮP LÊN MỘT QUE DIÊM

Tại vận động trường Los Angeles, đêm nọ tiến sĩ John Keller được mời diễn thuyết trước đám đông 100.000 người. Giữa bài nói chuyện, ông dừng lại và nói: ‘Xin Quý Vị đừng sợ nhé! Tôi sắp cho tắt hết đèn trong sân vận động nầy’. Đèn tắt. Tất cả chìm vào bóng tối âm u. John Keller nói: ‘Tôi sẽ đốt lên một que diêm. Những ai thấy ánh lửa thì vui lòng la to: Đã thấy!’.

Ông đốt một que diêm. Cả sân vận động vang lên: ‘Đã thấy!’. Rồi đèn bật sáng trở lại. John Keller giải thích: ‘Ánh sáng của một hành động nhân ái dù bé nhỏ như một đóm lửa của que diêm cũng sẽ chiếu trong đêm tối trần gian như vậy’. Ông lại cho tắt đèn một lần nữa. Trong bóng tối, ông nói: ‘Những ai ở đây đang có diêm quẹt, xin hãy đốt lên’. Bỗng chốc cả vận động trường rực sáng. John Keller kết luận:

‘Nếu tất cả chúng ta cùng hợp lực với nhau có thể chiến thắng bóng tối của hận thù, chiến tranh, nghèo đói, bệnh tật bằng những đóm sáng nhỏ của tình thương, sự tha thứ và lòng quãng đại. Hòa bình không chỉ là vắng bóng của chiến tranh, vì con người cứ mãi làm khổ cho nhau. Cách tốt nhất để kiến tạo hòa bình là tăng thêm thật nhiều hành động yêu thương. Những việc làm nhân ái sẽ như những đóm sáng nho nhỏ của que diêm, nhưng nếu ta cùng chung sức đốt lên sẽ hợp thành sức mạnh xua tan màng đêm đau khổ, bạo tàn’.

“Thà đốt lên một ngọn nến, hơn là ngồi đó nguyền rủa bóng tối”.

-Hãy thắp lên ngọn nến phục vụ để xua tan bóng tối ích kỷ, tham lam.

-Hãy thắp lên ngọn nến chân thật để xua đi bóng tối lọc lừa, gian trá.

-Hãy thắp lên ngọn nến yêu thương giữa màng đêm hận thù, chia rẽ.

-Hãy thắp lên ngọn nến thủy chung trong xã hội dẫy đầy phản bội.

Làm như thế ta sẽ thấy hoa hạnh phúc nở rộ, niềm mơ ước hòa bình đơm bông kết quả.

Posted in TOM TRAN Column | Leave a comment

SPONSORS OF 2016 CHARITY CUP

  1. Mr Tran Gia Long – $200.00
  2. Mr To Tu Hung – $200.00
  3. Mr Giang Van – $200.00
  4. Mr Nguyen Van Van – $100.00
  5. Mr Biet Phuong – $100.00
  6. Mr Phuc Le & Leyton Real Estate – $200.00
  7. Charity Fund of AFCA – $1000.00
  8. Mr Tuan Anh (Phi Phi) – $200.00
  9. Mr. Ly Huy Vu – $300.00
  10. Mr. Ung Nhat Phat – $200.00
Posted in English Version, News | Leave a comment